Bên cạnh những ánh hào quang chói lọi thì vẫn có đâu đó những nỗi buồn. Với một số môn và một số VĐV, chưa đến mức gọi là thất bại, nhưng họ vẫn để lại cho phần đông người hâm mộ nỗi buồn man mác.
Không thất bại, nhưng chưa trọn vẹn
Bóng đá nam có thể nói là một trong những đội tuyển để lại nhiều cung bậc cảm xúc nhất cho người hâm mộ Việt Nam trên đấu trướng SEA Games. Đầu tiên, phải khẳng định rằng thành tích HCĐ của đoàn quân trong tay HLV Miura chưa đến mức là thất bại. Thế nhưng, bảo đấy là thành công thì cũng không phải thành công.
Nói như phó tổng cục trưởng Tổng cục TDTT Trần Đức Phấn, đồng thời là trưởng đoàn thể thao Việt Nam (TTVN) tại SEA Games 2015, rằng ông chỉ mong được 1 lần hát quốc ca trong lễ trao huy chương môn bóng đá nam (BTC của mọi kỳ đại hội thể thao quốc tế chỉ mở nhạc quốc ca của quốc gia có VĐV đoạt HCV).
Còn nhiều người hâm mộ thể thao nói chung thường ví von rằng họ có thể chấp nhận đánh đổi nhiều HCV khác chỉ mong nhìn thấy màu vàng trong bóng đá.
Thế nên, khoảnh khắc U23 Việt Nam bị Myanmar loại ở vòng bán kết môn bóng đá nam có lẽ là một trong những khoảnh khắc buồn nhất của đoàn TTVN, tại SEA Games 2015. Chiến thắng đậm trong trận tranh HCĐ nói cho cùng không thể khỏa lấp hết những nỗi buồn mà người hâm mộ phải trải qua.
Người ta vẫn tiếc rằng giá như đoàn quân của HLV Miura đừng xảy chân trong trận bán kết, biết đâu trong một ngày đẹp trời, cộng với chiến thuật được chuẩn bị kỹ từ trước, họ có thể đá bại Thái Lan để có bộ HCV SEA Games?
Không tạo hiệu ứng lớn như đội tuyển U23 Việt Nam, nhưng trường hợp của kình ngư Hoàng Quý Phước cũng tương tự. Quý Phước không đến nỗi trắng tay trên đường đua xanh, khi anh cũng đã có 1 HCV.
Tuy nhiên, chừng đó thôi là quá ít với “rái cá sông Hàn”, bởi Quý Phước từng được kỳ vọng nhiều hơn, từng được xem là tiềm năng hơn cả Ánh Viên bây giờ. Thế nhưng, Quý Phước dù có thăng tiến nhưng rốt cuộc vẫn không thăng tiến nhanh bằng nhiều kình ngư khác trong khu vực. Riêng chuyện vì sao Quý Phước chững lại có lẽ là chuyện mà ngành thể thao rõ hơn ai hết.
Thoáng lo âu ngay ở những môn thành công
Đội tuyển bơi là một trong những đội tuyển nhiều vinh quang nhất của đoàn TTVN. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, vinh quang ấy hầu như gắn liền với cái tên Ánh Viên (bơi có 10 HCV, 8 thuộc về Ánh Viên, 1 của Quang Nhật và 1 của Quý Phước). Thành ra, để nói đến sự đồng đều thì rõ ràng đội bơi Việt Nam không đồng đều.
Đấy cũng chính là lý do mà tất cả các HCV của đội bơi Việt Nam tại SEA Games 2015 đều là các HCV ở những nội dung cá nhân, không có bất cứ HCV tiếp sức nào. Và đấy cũng chính là lý do mà Ánh Viên phải xếp dưới Schooling (Singapore) trên cương vị người giành nhiều HCV nhất đại hội.
Và đấy cũng là đề tài mà ngành TTVN nói chung, cũng như bộ môn bơi nói riêng phải tính. Cần có nhiều Ánh Viên hơn nữa, để thứ nhất là tạo ra sức mạnh mang tính chiều sâu, thứ hai là để chia lửa cho Ánh Viên thứ thiệt, bởi cô không thể dàn trải sức ở quá nhiều nội dung tại mọi giải đấu như thế này mãi. Bản thân Ánh Viên cần có sự tập trung vào những nội dung mà cô mạnh nhất, nhằm tấn công thẳng vào tấm HCV Asiad, cũng như gia nhập đẳng cấp thế giới.
Bóng bàn cũng là môn không đến nỗi thất bại, họ hoàn thành chỉ tiêu huy chương (1 HCB, 3 HCĐ). Nhưng so với các kỳ SEA Games trước, đội tuyển bóng bàn Việt Nam bây giờ dường như có nhiều vấn đề hơn, thiếu sự tập trung để tạo nên sức mạnh.
Nội dung được kỳ vọng nhiều nhất trong môn bóng bàn là đồng đội nam cuối cùng giúp cho chúng ta có HCB. Dù vậy, cũng ở đội nam, ngoại trừ Trần Tuấn Quỳnh, các tay vợt khác chưa ở đẳng cấp tương xứng, so với thời mà chúng ta rất đồng đều với Kiến Quốc, Tuấn Quỳnh, Nam Hải, rồi sau này là Quang Linh hiện diện trong đội tuyển, nên cơ hội thành công trước các tay vợt Singapore hầu như không còn. Đấy cũng là bài toán lớn ở khâu kế thừa của làng banh nhựa nước ta.
Bóng đá nam có thể nói là một trong những đội tuyển để lại nhiều cung bậc cảm xúc nhất cho người hâm mộ Việt Nam trên đấu trướng SEA Games. Đầu tiên, phải khẳng định rằng thành tích HCĐ của đoàn quân trong tay HLV Miura chưa đến mức là thất bại. Thế nhưng, bảo đấy là thành công thì cũng không phải thành công.
Nói như phó tổng cục trưởng Tổng cục TDTT Trần Đức Phấn, đồng thời là trưởng đoàn thể thao Việt Nam (TTVN) tại SEA Games 2015, rằng ông chỉ mong được 1 lần hát quốc ca trong lễ trao huy chương môn bóng đá nam (BTC của mọi kỳ đại hội thể thao quốc tế chỉ mở nhạc quốc ca của quốc gia có VĐV đoạt HCV).
Còn nhiều người hâm mộ thể thao nói chung thường ví von rằng họ có thể chấp nhận đánh đổi nhiều HCV khác chỉ mong nhìn thấy màu vàng trong bóng đá.
Thế nên, khoảnh khắc U23 Việt Nam bị Myanmar loại ở vòng bán kết môn bóng đá nam có lẽ là một trong những khoảnh khắc buồn nhất của đoàn TTVN, tại SEA Games 2015. Chiến thắng đậm trong trận tranh HCĐ nói cho cùng không thể khỏa lấp hết những nỗi buồn mà người hâm mộ phải trải qua.

U23 Việt Nam chưa mang lại niềm vui trọn vẹn cho người hâm mộ
Người ta vẫn tiếc rằng giá như đoàn quân của HLV Miura đừng xảy chân trong trận bán kết, biết đâu trong một ngày đẹp trời, cộng với chiến thuật được chuẩn bị kỹ từ trước, họ có thể đá bại Thái Lan để có bộ HCV SEA Games?
Không tạo hiệu ứng lớn như đội tuyển U23 Việt Nam, nhưng trường hợp của kình ngư Hoàng Quý Phước cũng tương tự. Quý Phước không đến nỗi trắng tay trên đường đua xanh, khi anh cũng đã có 1 HCV.
Tuy nhiên, chừng đó thôi là quá ít với “rái cá sông Hàn”, bởi Quý Phước từng được kỳ vọng nhiều hơn, từng được xem là tiềm năng hơn cả Ánh Viên bây giờ. Thế nhưng, Quý Phước dù có thăng tiến nhưng rốt cuộc vẫn không thăng tiến nhanh bằng nhiều kình ngư khác trong khu vực. Riêng chuyện vì sao Quý Phước chững lại có lẽ là chuyện mà ngành thể thao rõ hơn ai hết.
Thoáng lo âu ngay ở những môn thành công
Đội tuyển bơi là một trong những đội tuyển nhiều vinh quang nhất của đoàn TTVN. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, vinh quang ấy hầu như gắn liền với cái tên Ánh Viên (bơi có 10 HCV, 8 thuộc về Ánh Viên, 1 của Quang Nhật và 1 của Quý Phước). Thành ra, để nói đến sự đồng đều thì rõ ràng đội bơi Việt Nam không đồng đều.
Đấy cũng chính là lý do mà tất cả các HCV của đội bơi Việt Nam tại SEA Games 2015 đều là các HCV ở những nội dung cá nhân, không có bất cứ HCV tiếp sức nào. Và đấy cũng chính là lý do mà Ánh Viên phải xếp dưới Schooling (Singapore) trên cương vị người giành nhiều HCV nhất đại hội.
Và đấy cũng là đề tài mà ngành TTVN nói chung, cũng như bộ môn bơi nói riêng phải tính. Cần có nhiều Ánh Viên hơn nữa, để thứ nhất là tạo ra sức mạnh mang tính chiều sâu, thứ hai là để chia lửa cho Ánh Viên thứ thiệt, bởi cô không thể dàn trải sức ở quá nhiều nội dung tại mọi giải đấu như thế này mãi. Bản thân Ánh Viên cần có sự tập trung vào những nội dung mà cô mạnh nhất, nhằm tấn công thẳng vào tấm HCV Asiad, cũng như gia nhập đẳng cấp thế giới.
Bóng bàn cũng là môn không đến nỗi thất bại, họ hoàn thành chỉ tiêu huy chương (1 HCB, 3 HCĐ). Nhưng so với các kỳ SEA Games trước, đội tuyển bóng bàn Việt Nam bây giờ dường như có nhiều vấn đề hơn, thiếu sự tập trung để tạo nên sức mạnh.
Nội dung được kỳ vọng nhiều nhất trong môn bóng bàn là đồng đội nam cuối cùng giúp cho chúng ta có HCB. Dù vậy, cũng ở đội nam, ngoại trừ Trần Tuấn Quỳnh, các tay vợt khác chưa ở đẳng cấp tương xứng, so với thời mà chúng ta rất đồng đều với Kiến Quốc, Tuấn Quỳnh, Nam Hải, rồi sau này là Quang Linh hiện diện trong đội tuyển, nên cơ hội thành công trước các tay vợt Singapore hầu như không còn. Đấy cũng là bài toán lớn ở khâu kế thừa của làng banh nhựa nước ta.
Trọng Vũ
About

0 comments: